郑县宿陶太公馆中赠冯六元二

zhèngxiàn宿táotàigōngguǎnzhōngzèngféngliùyuánèr
yǒu qīng wáng hóu tuō lüè dāng shì
běn jiā lán tián xià fēi wèi
kùn gōng gēng qiě chí yǒng
yōu jūn jìn chū tóng suǒ
zuó shí mén nián biàn qiū
yún lóng wèi xiāng gǎn gàn
zi wèi huáng shòu tiǎn péng shān
jīng mén wàng 西 yuè bǎi jiàn jiāo shù
fēi shàng lái ǎi rán guān zhōng
chē zhèng chéng 宿 bǐng zhú lùn wǎng
shān yuè chū huá yīn kāi zhǔ
qīng guāng rén huō zhǎn xīn
féng gōng shàng yuán zi réng
wèi gāo lún nán yǒu
zhāng fàn shàn zhōng shǐ děng
jiǔ dāng liáng fēng shēn bèi míng shù
复制 复制
朗读 朗读

作者简介

王昌龄

王昌龄(七绝圣手)

唐朝时期大臣,著名边塞诗人

王昌龄(690—756),字少伯,京兆长安(今西安)人。开元十五年(727年)进士及第,授汜水尉,再迁江宁丞,故世称王江宁。晚年贬龙标尉。因安史乱后还乡,道出亳州,为刺史闾丘晓所杀。其诗擅长七绝,边塞诗气势雄浑,格调高昂;也有愤慨时政及刻画宫怨之作。原有集,已散佚,明人辑有《王昌龄集》。

参考资料

  • [1]吴修丽 韩玉龙.王昌龄:一片冰心在玉壶.南京.河海大学出版社.2022.194-196