经乱后将避地剡中留赠崔宣城

jīngluànhòujiāngshànzhōngliúzèngcuīxuānchéng
shuāng é fēi luò yáng jiāng jiào
shàng dōng mén chú gèng zhǎng xiào
zhōng yuán zǒu chái liè huǒ fén zōng miào
tài bái zhòu jīng tiān tuí yáng yǎn zhào
wáng chéng jiē dàng shì chéng bēn qiào
hǎi wàng zhǎng ān pín méi guǎ 西 xiào
cāng shēng luò bái kōng xiāng diào
lián bīng shì xuě shān shuí néng liào
chuí běi míng qiě xué nán shān bào
cuī zi xián zhǔ rén huān měi xiāng zhào
chuáng què zuò qīng yún jiào
yáng huā mǎn zhōu chéng zhì jiǔ tóng lín tiào
shàn shuǐ shí yuǎn qīng miào
xuě jǐn tiān míng fēng kāi shān mào
mèn wèi luò shēng yǒng zuì yuè diào
chì xiá dòng jīn guāng sēn hǎi jiào
sàn wàn xián chuí diào
yuán jìn tiān shàng rén yuè biān zhào
shòu lái qiú dān shā yào
huá zhǎng zhé yāo jiāng táo gōng qiào
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《经乱后将避地剡中留赠崔宣城》是唐代大诗人李白创作的一首五言古诗,此诗先写安史之乱带给天下的灾难,接着写乱世中自己无能为力及与崔令的友谊,最后写剡中的美景,劝崔令与自己一起隐居学道。全诗前部分沉着悲愤,后者部分轻松明快,过渡自然,结合巧妙,是一篇情深意切的临别赠言。

作者简介

李白

李白(诗仙)

唐代浪漫主义诗人

李白(701—762),字太白,号青莲居士。是屈原之后最具个性特色、最伟大的浪漫主义诗人。有“诗仙”之美誉,与杜甫并称“李杜”。其诗以抒情为主,表现出蔑视权贵的傲岸精神,对人民疾苦表示同情,又善于描绘自然景色,表达对祖国山河的热爱。存世诗文千余篇,有《李太白集》。

参考资料

  • [1]彭定求 等.全唐诗(上).上海.上海古籍出版社.1986.403
  • [2]詹福瑞 等.李白诗全译.石家庄.河北人民出版社.1997.476-478