赏花时·春情

shǎnghuāshí··chūnqíng
shǎng huā shí huā diǎn cāng tái xiù yún yīng huàn chuí yáng wèi zhēn lián fēn fēn zhǎng rén kùn fēng nuǎn shòu yān pēn
yāo tán láng gòng jǐn qīn zài céng àn zhì jīn qián bo yuǎn rén xiāng liǎn xiào shēng chūn jiù shí kèn kuān fàng chū èr sān fēn
zhuàn shā wěi diào yǎng jiù jiù jīng shén zhuāng diǎn chū jiāo fēng yùn jiāng huà sǔn tái qiáng sǔn diào le xiāng lěng zhuāng lián bǎo jiàn chén shū kāi dōng fēng liǎng méi pín xiǎo zhuāng xīn gāo wǎn yún zài guǎn nuǎn zhū lián què zào pín cóng jīn tīng míng chēn dēng huā shuí xìn rèn jiào zi guī shēng hǎi táng hún
复制 复制

作品简介

《赏花时·春情》是金元时期散曲作家杨果创作的套曲。这套曲子重在描摹一少妇在丈夫出远门之时和其久别归家之后的不同情状与思绪。全曲将团圆之后女主人公的崭新精神面貌进行着力细腻的描写,展现了女子从孤寂愁苦到与爱人团聚后的喜悦与从容,字字句句皆在对比,对比更见情真,离别时之闲愁更觉愁,团圆后之欢乐更觉乐,情感变化丰富,语言优美动人。

作者简介

杨果

杨果

元初著名曲家

杨果(1195—1269),字正卿,号西庵,祈州蒲阳(河北安国县)人。金正大初(1224)中进士,为偃师令,以廉洁精干著称。元中统元年(1260),拜北京宣抚使,次年拜参政知事。工文章,尤长于乐府散曲,是元初较著名的曲家,有《西庵集》。《全元散曲》存其小令11首,套数5篇。

参考资料

  • [1]王季思.元散曲选注.北京.北京出版社.1981.8-9
  • [2]宛新彬评注.元曲百首.合肥.安徽文艺出版社.2012.5-7