闲田赋

xiántián
tiáo shān zhī yáng huáng zhī bàng guàn mǎng shòu hài niǎo xiáng quǎn zěng zòng héng yuǎn gōu bēi tuó yǎn zhǎng jīng jiè wǎn wèi gǎi jǐng ér xiáng wèn píng gāo zhī lǎo nǎi zhī jūn zhī bāng ruì zhēng ér wèi jué zhì chéng wén wáng zhě
zhōu zhī zào hòu zhī jiàn bāng gōng liú zhī gōng zhe mín zhī yōng wáng hào qín wáng zhī zhì zhī wén wáng bēn zòu zhī xián sān tiān xià ér yǒu èr yóu chén shāng shòu ér zūn wáng zhī suǒ
shāng hàn zhī lòu chèn hòu ruì zhì chéng ér bèi huà wèi zhōu shǐ chēng wáng ér shòu zhī lòu bāng zhì lái shí guó zhī chén qiè zhào ér zi wén wáng zhī shòu mìng dìng ruì zhī zhì chéng ruò zūn hào gǎi yuán shèng zhī suǒ
tiān yǒu zhāo zhāo zhī míng zhūn zhūn zhī jiào shì mìng zhī jiù zài rén xīn zhī è hǎo gǒu chù shí ér zhōng dān shū zhū què ér wèi gào tiào huāng yuán zhī máng máng wǎng shì ér zēng dào zhuī chún fēng zhī fǎn shāng shuāi shì zhī zào sòng mián shī ér yǒng tàn wèi zhí sān jiào
复制 复制

作品简介

《闲田赋》是元末明初学者王翰的赋作,此赋以虞、芮二国争田而讼,本想请西伯裁断,入其境,见耕者让畔,于是相互退让,乃以相争之田为闲田一事为内容,重点叙述了周民族的发展史,阐发了上天“视其命之去就,在人心之恶好”的文章主题。作者从天命本于人心着眼,对明初统治者委婉暗示应顺从民心,以至德感民,教化民,并对世风不振,深表忧虑。全赋议论颇多,散文多于骈文,应属古体赋,说理较多,缺少情致,语言稍显质直。

作者简介

王翰

王翰

唐代边塞诗人

王翰(687—726),字时举,禹州(今河南禹县)人。元末隐居在中条山。明初曾典教平陆,建文初(1399)为周王朱橚长史。周王素骄横有异志,王翰屡谏不纳,即断指佯狂而亡去。后起为翰林编修,不久谪为廉州教授。值羌族骚乱,死于乱中。著有《梁园寓稿》。

参考资料

  • [1]程敏政编.中华传世文选·明文衡.长春.吉林人民出版社.1998.22
  • [2]赵逵夫主编.历代赋评注(7)明清卷.成都.巴蜀书社.2010.40-45
  • [3]霍旭东.历代辞赋鉴赏辞典.北京.商务印书馆国际有限公司.2011.1126-1129
  • [4]迟文浚 宋绪连.历代赋广选·新注·集评(6卷).沈阳.辽宁人民出版社.2001.162-166