行路难

xíngnán
shuāng zuò gěng yín píng bǎi chǐ hán quán shàng
xuán jué wàng shì qiè qīng xīn zài jūn zhǎng
rén shēng hǎo qiān juān zhǐ zhòng kuáng huā zhòng xián
yàn diào zhēng zòu huí jiāo zhuǎn pàn jūn qián
jūn jiàn yǎn qián shì bǎo xīn
西 shān xià yǒu yún suǒ
dàn yuàn wàng qián zhě yán cuò huáng chén kuì
xíng nán quàn jūn fán
měi jiǔ qiān zhōng yóu jǐn xīn zhōng piàn hèn lùn
wén hàn zhǔ jiàn shǐ使 qiè zhǎng jiē wàn hún
复制 复制
朗读 朗读

作者简介

王昌龄

王昌龄(七绝圣手)

唐朝时期大臣,著名边塞诗人

王昌龄(690—756),字少伯,京兆长安(今西安)人。开元十五年(727年)进士及第,授汜水尉,再迁江宁丞,故世称王江宁。晚年贬龙标尉。因安史乱后还乡,道出亳州,为刺史闾丘晓所杀。其诗擅长七绝,边塞诗气势雄浑,格调高昂;也有愤慨时政及刻画宫怨之作。原有集,已散佚,明人辑有《王昌龄集》。

参考资料

  • [1]吴修丽 韩玉龙.王昌龄:一片冰心在玉壶.南京.河海大学出版社.2022.179-781