莺啼序·荷和赵修全韵

yīng··zhàoxiūquányùn
héng táng zhào chuān穿 yàn jǐn yǐn yuān yāng nòng shuǐ duàn xiá wǎn xiào zhé huā guī gàn shā dēng ruǐ rùn shòu bīng qīng juàn xié tuō fèng pán yún zhuì tīng yín chuáng shēng tóng jiàn jiǎo liáng
chuāng liú guāng rǎn rǎn xùn kōng liáng yàn jīng fēng zhú qiāo mén rén huán yòu zhì láng gān xīn shī qiā zǎo chén xiāng hén xiān zhǐ yīn xún luó shàn ēn shū yòu shēng qiū
西 jiù huà pín tàn yíng mèng mèi xiá pèi lěng dié lán dìng shè ǎi fēi zhà shī湿 jiāo xiāo àn shèng hóng lèi shū dān gòng xīn 宿 chù qióng xiāo chuī yuè cháng xiàng míng zhāo wèi jué huā róng cuì yān xiāng luò huí tóu dàn suǒ yān jìng kōng huà luó píng
cán chán duó chàng chè 西 yuán gǎn hóng yuàn cuì niàn xǐng guàn gōng yōu àn liǔ zhuī liáng xiǎo àn shēn xié líng ōu yíng cùn ǒu liú lián huān shì táo shēng píng zhǎn xiāng làng yǐng yǒu zhāo huá nóng bīng xiāng jīn bìn diǎn shuāng bàn qiè qiū hèn yíng zhǐ
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《莺啼序·荷和赵修全韵》是南宋词人吴文英晚年所作的一首咏物抒情词,题面虽是咏“荷”,但内容却是写词人自身恋情悲剧。第一片描写苏州美艳可人的遗妾;第二片词人再次回到旧处,睹物思人;第三片联及西湖情事。第四片落实于当前的独寂感伤,概括词人一生的情事。全词词笔奇幻曲折,词语裱艳,很能代表词人的艺术风格。

作者简介

吴文英

吴文英

南宋著名朦胧词人

吴文英(1200—1268),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。他原出翁姓,后出嗣吴氏。一生未第,游幕终身,于苏州、杭州、越州三地居留最久,并以苏州为中心,北上到过淮安、镇江,苏杭道中又历经吴江、无锡及茹霅二溪。游踪所至,每有题咏。晚年一度客居越州,先后为浙东安抚使吴潜及嗣荣王赵与芮门下客。词风密丽。在南宋词坛,属于作品数量较多的词人,其《梦窗词》有三百四十余首。

参考资料

  • [1]木溪著.最美莫过迤逦词.石油工业出版社.2013.08.第44页
  • [2]赵慧文,徐育民编著.吴文英词新释辑评 (下册).中国书店.2007.1.第533-534页
  • [3]周汝昌 等.唐宋词鉴赏辞典(南宋·辽·金卷).上海辞书出版社.1988.8 版.第2021页