偶题

ǒu
wén zhāng qiān shì shī cùn xīn zhī
zuò zhě jiē shū liè míng shēng làng chuí
sāo rén jiē jiàn hàn dào shèng
qián bèi fēi téng wéi
hòu xián jiān jiù liè dài qīng guī
jiā yǒu xīn cóng ruò suì
yǒng huái怀 jiāng zuǒ duō bìng zhōng
jiē liáng lín dài hǎo ér
chē lún zhuó táng gòu réng kuī
màn zuò qián lùn chuán yòu bēi
yuán qíng wèi piāo dàng bào qiān
jīng cán cháng fēi jiǎ zhī
chén shā bàng fēng chài jiāng xiá rào jiāo chī
xiāo táng yuǎn lián piān chǔ hàn wēi
shèng cháo jiān dào zéi gèng xuān bēi
xīng chén jiàn cāng cāng yún chí
liǎng kāi wàn chā jūn huī
nán hǎi cán tóng zhù dōng fēng yuè zhī
yīn shū hèn què háo guài xióng
jià fēn shī xìng chái jīng xué
shān bái qiū shuǐ yǐn huáng
gǎn yào jiā chóu lái bié
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《偶题》是唐代诗人杜甫所创作的一首五言排律,诗的前半部分概述唐以前诗歌创作发展的一般情况,作者对前代作家的景仰和个人致力创作的抱负;后半部分抒写对世道多乱和个人漂泊的感慨,并说明诗歌是由情而生、缘情而发的,是作者对现实生活感受的反映。全篇语言高度凝炼,又多用典故, 语意较为含蓄深沉,需细细揣摩。

作者简介

杜甫

杜甫(诗圣)

唐代著名现实主义诗人

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老。举进士不第,曾任检校工部员外郎,故世称杜工部。宋以后被尊为“诗圣”,与李白并称“李杜”。其诗大胆揭露当时社会矛盾,对穷苦人民寄予深切同情,内容深刻。许多优秀作品,显示了唐代由盛转衰的历史过程,因被称为“诗史”。在艺术上,善于运用各种诗歌形式,尤长于律诗;风格多样,而以沉郁为主;语言精炼,具有高度的表达能力。存诗一千四百多首,有《杜工部集》。

参考资料

  • [1]彭定求 等.全唐诗(上).上海.上海古籍出版社.1986 .567
  • [2]程千帆,沈祖棻注评. 古诗今选[M].南京:凤凰出版社,2010 ,240-242.
  • [3]姜海宽主编. 杜甫诗歌选读[M].郑州:中州古籍出版社,2014 ,598-607.