黄泥坂词

huángbǎn
chū lín gāo ér dōng bìng cóng ér běi zhuǎn
zǒu xuě táng zhī tuó huáng zhī cháng bǎn
jiāng xiōng zuǒ liáo miǎo yún tāo zhī shū juǎn
cǎo céng lèi ér yòu wèi qiū zhī cōng qiàn
dàn wǎng ér huán ér pán huán
suī xìn měi ér gǒu miǎn
yòu hào qián rén zhī guǐ huàn
lǎo gēng biàn ér shěn jīng zhī lái huàn
shì bǎo ér zēng shì rén ér biàn
yōu yōu wǎng lái shǒu ér qióng nián
shí yóu ér yuǎn lǎn qióng jìn ér xuán fǎn
zhāo huáng zhī bái yún 宿 xuě táng zhī qīng yān
niǎo zhī jīng xìng qiáo zhī mān
chū bèi jiǔ xíng fàng zhàng ér zuì yǎn
cǎo wéi yīn ér kuài wéi zhěn huá táng zhī qīng yàn
fēn zhuì zhī shī湿 shēng yuè zhī tuán tuán
gǎn lǎo zhī jué kǒng niú yáng zhī jiàn
shì jué rán ér ér yuē
yuè míng xīng yíng wǎng jiàn guī
suì yàn cǎo féi guī lái guī lái huáng jiǔ
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《黄泥坂词》是北宋文学家苏轼所创作的一首词,此词分六层,先写游沿途的自然美景,再写路途上悠然心态、艰辛、喜悦与旷达胸怀,最后表达回朝无望的意愿。全词富含浪漫主义情怀,是词人纪游的得意之作。

作者简介

苏轼

苏轼(诗神)

北宋文学家,书法家、画家

苏轼(1037—1101),字子瞻,号东坡居士,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐进士。曾上书力言王安石新法之弊,后因作诗讽刺新法而下御史狱,贬黄州。宋哲宗时任翰林学士,曾出知杭州、颖州,官至礼部尚书。后又贬谪惠州、儋州。多惠政。卒谥文忠。学识渊博,喜奖励后进。与父苏洵、弟苏辙合称“三苏”。其文纵横恣肆,为唐宋八大家之一。其诗题材广阔,清新豪健,善用夸张比喻,独具风格,与黄庭坚并称“苏黄”。词开豪放一派,与辛弃疾并称“苏辛”。 又工书画。有《东坡七集》《东坡易传》《东坡乐府》等。

参考资料

  • [1](宋)苏轼著;邓立勋编校,苏东坡全集 上,黄山书社,1997.01,第366页
  • [2](宋)苏东坡著,苏东坡全集 第二卷,北京燕山出版社,2009.01,第832页
  • [3]朱靖华,饶学刚,王文龙编著,苏轼词新释辑评 (下册),中国书店,,第1303-1307页