草书歌行

cǎoshūxíng
shào nián shàng rén hào huái怀 cǎo shū tiān xià chēng
chí fēi chū běi míng fēng shā jìn zhōng shān
yuè jiǔ yuè tiān liáng jiǔ mǎn gāo táng
jiān máo juàn pái shù xiāng xuān zhōu shí yàn guāng
shī zuì hòu shéng chuáng sǎo jìn shù qiān zhāng
piāo fēng zhòu jīng luò huā fēi xuě máng máng
lái xiàng tíng shǒu háng shù dǒu
huǎng huǎng wén shén guǐ jīng shí shí zhǐ jiàn lóng shé zǒu
zuǒ pán yòu jīng diàn zhuàng tóng chǔ hàn xiāng gōng zhàn
nán jùn fán jiā jiā jiā píng zhàng shū biàn
wáng shào zhāng yīng lái làng míng
zhāng diān lǎo shù shī shī
lái wàn shì guì tiān shēng yào gōng sūn niáng hún tuō
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《草书歌行》是唐代诗人李白创作的、赞扬怀素草书艺术的诗歌。诗中李白以浪漫主义的笔调、奇特的想象力、极其夸张的艺术手法,生动地再现了一幅怀素醉酒后,恣肆张扬、挥笔疾书的场景,细致而惟妙惟肖地刻划出怀素极具张扬的个性特征。怀素的狂放不羁、激情奔涌、痛快淋漓,在李白笔下栩栩如生,活灵活现,无不触动读者的心绪。此诗对后人研究怀素的草书艺术,有重要的参考价值。

作者简介

李白

李白(诗仙)

唐代浪漫主义诗人

李白(701—762),字太白,号青莲居士。是屈原之后最具个性特色、最伟大的浪漫主义诗人。有“诗仙”之美誉,与杜甫并称“李杜”。其诗以抒情为主,表现出蔑视权贵的傲岸精神,对人民疾苦表示同情,又善于描绘自然景色,表达对祖国山河的热爱。存世诗文千余篇,有《李太白集》。

参考资料

  • [1]彭定求 等.全唐诗(上).上海.上海古籍出版社.1986.394
  • [2]詹福瑞 等.李白诗全译.石家庄.河北人民出版社.1997.318-320