书黄子思诗集后

shūhuángzishīhòu
cháng lùn shū wèi zhōng wáng zhī xiāo sàn jiǎn yuǎn miào zài huà zhī wài zhì táng yán liǔ shǐ jīn ér jǐn zhī shū zhī biàn tiān xià rán wèi zōng shī ér zhōng wáng zhī wēi
zhì shī rán zhī tiān chéng cáo liú zhī táo xiè zhī chāo rán gài zhì ér tài bái zi měi yīng wěi jué shì zhī 姿 líng kuà bǎi dài jīn shī rén jǐn fèi rán wèi jìn lái gāo fēng jué chén shǎo shuāi zhī hòu shī rén zuò suī jiān yǒu yuǎn yùn ér cái dǎi wéi yīng liǔ zōng yuán xiān nóng jiǎn zhì wèi dàn fēi zi suǒ táng kōng bīng luàn zhī jiān ér shī wén gāo yóu yǒu chéng píng zhī fēng shī lùn yuē méi zhǐ suān yán zhǐ xián yǐn shí yán méi ér měi cháng zài xián suān zhī wài gài liè shī zhī yǒu wén zhī biǎo zhě èr shí yùn hèn dāng shí shí miào sān yán ér bēi zhī
mǐn rén huáng zi qìng huáng yòu jiān hào néng wén zhě cháng wén qián bèi sòng shī měi jiā miào fǎn shù nǎi shí suǒ wèi xìn biǎo shèng zhī yán měi zài xián suān zhī wài chàng ér sān tàn zi dào sūn shī shì yóu kuī jiā ér zi xíng gāo zhì wèi yǒu cái jiàn zhì xiáng lùn píng shī
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《书黄子思诗集后》是北宋文学家苏轼为《黄子思诗集》写的一篇跋文。文章用书法来比喻和评论诗歌,指出那些疏淡朴雅之中寓意深远的诗才是好诗。作者对苏武、李陵的“天成”、曹刘的“自得”、陶谢的“超然”、李杜的才气,以及柳宗元、韦应物“发纤秾于简古,寄至味于淡泊”,都做出了高度评价。尤其对自然天成、“美在咸酸之外”的诗,苏轼似乎更加推崇。他认为艺术的法度应符合自然原则,文理自然,这样才会姿态横生,而艺术的最高境界是韵外之致。全文言简意丰,洗练明畅。

作者简介

苏轼

苏轼(诗神)

北宋文学家,书法家、画家

苏轼(1037—1101),字子瞻,号东坡居士,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐进士。曾上书力言王安石新法之弊,后因作诗讽刺新法而下御史狱,贬黄州。宋哲宗时任翰林学士,曾出知杭州、颖州,官至礼部尚书。后又贬谪惠州、儋州。多惠政。卒谥文忠。学识渊博,喜奖励后进。与父苏洵、弟苏辙合称“三苏”。其文纵横恣肆,为唐宋八大家之一。其诗题材广阔,清新豪健,善用夸张比喻,独具风格,与黄庭坚并称“苏黄”。词开豪放一派,与辛弃疾并称“苏辛”。 又工书画。有《东坡七集》《东坡易传》《东坡乐府》等。

参考资料

  • [1]陈韵如,吴佳伦选编.唐宋八大家文选·苏轼文选.青海.青海人民出版社.1998年12月.第277—280页