采诗官

cǎishīguān
cǎi shī guān cǎi shī tīng dǎo rén yán
yán zhě zuì wén zhě jiè xià liú shàng tōng shàng xià tài
zhōu miè qín xìng zhì suí shì shí dài cǎi shī guān zhì
jiāo miào dēng zàn jūn měi yàn yuè jūn
ruò qiú xìng guī yán wàn qiān zhāng
shì zhāng guī jiàn cháo tíng jué fěng
zhēng chén kǒu wèi rǒng yuán jiàn gāo xuán zuò
rén cháng duān bǎi mén liǎng mèi
láng suǒ jiē yīn chūn guān měi zòu wéi xiáng ruì
jūn zhī táng qiān yuǎn jūn zhī mén jiǔ zhòng
jūn ěr wéi wén táng shàng yán jūn yǎn jiàn mén qián shì
tān hài mín suǒ jiān chén jūn suǒ wèi
jūn jiàn wáng hài zhī nián qún chén yǒu jūn
jūn jūn yuàn tīng kāi yōng rén qíng xiān xiàng shī qiú fěng
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《采诗官》是唐代诗人白居易创作的一首新乐府诗,其旨在“监前王乱亡之由也”。

作者简介

白居易

白居易(诗魔)

唐代现实主义诗人

白居易(772—846),字乐天,号香山居士,太原(今属山西)人。贞元进士,授秘书省校书郎。元和年间任左拾遗及左赞善大夫。后因上表请求严缉刺死宰相武元衡的凶手,得罪权贵,贬为江州司马。长庆初年任杭州刺史,宝历初年任苏州刺史,后官至刑部尚书。诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。和元稹并称“元白”,和刘禹锡并称“刘白”。有《白氏长庆集》传世。

参考资料

  • [1]严 杰编选.白居易集.南京.凤凰出版社.2014.52-54
  • [2]朱易安编.白居易诗文精读.上海.上海教育出版社.2021.95-97
  • [3]霍松林.霍松林古诗今译集.西安.陕西师范大学出版社.2018.218-220