捣衣篇

dǎopiān
guī jiā rén nián shí pín é duì yǐng hèn
féng jiāng shàng chūn guī yàn xián yún zhōng chǐ shū
shǒu kāi jiān cháng tàn kuáng yóu shù jiāo běi
wàn jiāo shuǐ běi liú yuàn wéi shuāng yàn fàn zhōng zhōu
jūn biān yún yōng qīng qiè chǔ tái shēng hóng fěn lóu
lóu shàng chūn fēng jiāng xiē shuí néng lǎn jìng kàn chóu
xiǎo chuī yuán guǎn suí luò huā dǎo róng xiàng míng yuè
míng yuè gāo gāo lòu cháng zhēn zhū lián yǎn lán táng
héng chuí bǎo tóng xīn jié bàn qióng yán xiāng
qióng yán bǎo lián zhī jǐn dēng zhú yíng yíng zhào qǐn
yǒu biàn便 píng jiāng jīn jiǎn dāo wèi jūn liú xià xiāng zhěn
zhāi jìn tíng lán jiàn jūn hóng jīn shì lèi shēng yīn yūn
míng nián ruò gèng zhēng biān sài yuàn zuò yáng tái duàn yún
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《捣衣篇》是唐代大诗人李白创作的一首乐府诗,收录于《全唐诗》。此诗写闺中少妇思念远征的丈夫,可分成三段。开头二句为第一段,点明女主人公的年龄和全诗之眼——“恨离居”;“忽逢”四句为第二段,写女主人公开缄后的“长叹息”;“万里”以下二十句为第三段,写女主人公读书信以后“恨离居”的感情及行为。全诗情景交错,在绮丽中别有蕴蓄,真挚热烈的感情中蕴含着厌战的思想情绪。

作者简介

李白

李白(诗仙)

唐代浪漫主义诗人

李白(701—762),字太白,号青莲居士。是屈原之后最具个性特色、最伟大的浪漫主义诗人。有“诗仙”之美誉,与杜甫并称“李杜”。其诗以抒情为主,表现出蔑视权贵的傲岸精神,对人民疾苦表示同情,又善于描绘自然景色,表达对祖国山河的热爱。存世诗文千余篇,有《李太白集》。