浣花溪记

huànhuā
chū chéng nán mén zuǒ wéi wàn qiáo 西 zhé xiān xiù cháng suǒ jiàn lián huán jué dài guī gōu jiàn láng gān 绿 chén guā yǎo rán shēn yíng huí chéng xià zhě jiē huàn huā wěi rán zhì cǎo táng ér hòu huàn huā yǒu zhuān míng shào líng huàn huā zài yān ěr
xíng sān wéi qīng yáng gōng shí yuǎn shí jìn zhú bǎi cāng rán àn yīn sēn zhě jìn píng wàng shuǐ qīng huá shén dòng gōng 西 liú huì ér qiáo zhě sān xiāng bàn yún tōng guàn xiàn huò suǒ yún jiāng cóng guàn kǒu lái shì
rén jiā zhù zuǒ shí jiàn shāo duàn jiàn shì zhě shù chù chái biān zhú yǒu qiáo jìn tíng shù dào zuǒ shǔ yuē yuán jiāng guò hóu qián kuà wéi bǎn qiáo shuǐ jiàn nǎi huàn huā bǎng guò qiáo xiǎo zhōu héng xié chā shuǐ jiān suō zhōu zhī fēi qiáo tōng zhì tíng shàng yuē bǎi huā tán shuǐ yóu tíng huán qiáo guò fàn ān shǐ wéi gōng xiàng qīng qiú xiào xiǎng dāng ěr ěr shí xiàng běn zhuàn rén zhòng bié jià shǔ huá yáng shí suǒ wéi bēi jiē kān
zhōng yuē lǎo èr huàn huā qīng yuǎn dōng tún xiǎn ào xiāng yán gōng huàn lǎo huàn nán zhī péng yǒu zāi rán tiān qiǎn wēng zēng kuí mén duàn ěr qióng chóu bēn zǒu yóu néng shèng xiōng zhōng xiá zhěng yìng shì kǒng wēi zhǔ chéng zhēn shí
shí wàn xīn hài shí yuè shí chū chéng qǐng zhī shǐ使 yóu zhě duō yóu jiān jùn zhāo yǐn guān gài chóu zhuó qìng zhé xuān guī shì qīng chén ǒu rán wǎng chǔ rén zhōng xīng
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《浣花溪记》是明代文学家钟惺游览成都浣花溪杜工部祠后写的一篇游记,文章以简洁清秀的笔调写出了浣花溪所经的自然风景、名胜古迹,之后又大发感想,对诗人杜甫在穷愁中犹能择胜境而居的安详胸怀表示赞赏。此文融写景、记叙、抒情、议论为一体,多用比喻,寓意深远,体现了作者抒写性灵、幽深孤峭的文风。

作者简介

钟惺

钟惺

明代文学家,竟陵派的代表人物

钟惺(1574—1624),字伯敬,号退谷,湖广竟陵(今湖北天门市)人。出身于书香门第,万历三十八年中(1610)进士,授行人。万历四十三年(1615),赴贵州主持乡试。后迁工部主事,又由北京调往江南,任南京礼部祭祠司主事,迁南京礼部仪制司郎中。在南京时,钟惺简淡自持,撰成《史怀》一书。他与同里谭元春共选《唐诗归》和《古诗归》,名扬一时,形成“竟陵派”,世称“钟谭”。

参考资料

  • [1]黎瑛 等.大学语文(第二版).北京.中国人民大学出版社.2013年.116
  • [2]董义连.中国历代散文精选读本.北京.中国书籍出版社.2010年.325-326
  • [3]李世跃,,谢康.青年必读古文手册.北京.中国青年出版社.2011年.403-404