杨监又出画鹰十二扇

yángjiānyòuchūhuàyīngshíèrshàn
jìn shí féng shào zhèng néng huà zhì niǎo yàng
míng gōng chū nǎi chuán zhuàng
shū 姿 qīng jué xīn yǒu xiàng
jìn qiān wàn rén jiāng
shān gōng dōng hán yuán zhàng
tiān hán liè shén wáng
dāng shí fán cái bǎi zhōng jiē yòng zhuàng
fěn xíng shì jiān shí zhě chóu chàng
gàn shǎo xiá zhēn lǎo zhàng
wèi jūn chú jiǎo huì shì fān gōu shàng
复制 复制
朗读 朗读

作者简介

杜甫

杜甫(诗圣)

唐代著名现实主义诗人

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老。举进士不第,曾任检校工部员外郎,故世称杜工部。宋以后被尊为“诗圣”,与李白并称“李杜”。其诗大胆揭露当时社会矛盾,对穷苦人民寄予深切同情,内容深刻。许多优秀作品,显示了唐代由盛转衰的历史过程,因被称为“诗史”。在艺术上,善于运用各种诗歌形式,尤长于律诗;风格多样,而以沉郁为主;语言精炼,具有高度的表达能力。存诗一千四百多首,有《杜工部集》。

参考资料

  • [1]李汝伦.杜诗论稿.广州.广东人民出版社.1983.254-255
  • [2]孙 潜.杜诗全译(三).上海.东方出版中心.2021.1313-1314