怀旧赋

huái怀jiù
kāi yáng ér zhāo mài qīng luò jìng chén fēng lěng xuě gǎo yǎn zhé hán bīng miè guǐ shuǐ jiàn rèn níng jiān tún nán jìn wǎn wǎn ér jiāng yǎng guī yún jìng quán liú qián zhān tài shì bàng tiào sōng qiū dōng tuō yān jiàn yíng chóu yán yán shuāng biǎo liè liè xíng qiū wàng qiū gǎn xìng dài hóu dào yuán ér āi fén lèi lèi ér jiē lǒng bǎi sēn sēn zǎn zhí shì méi zhī xiāng xún céng jiù cǎo zhī wèi
zǒng jiǎo ér huò jiàn chéng dài hóu zhī qīng chén míng guó shì juàn jiā yīn kǎo ér lóng hǎo dǎi èr zi ér shì qīn guān xié shǒu xié lǎo shù bào zhī yǒu lín jīn jiǔ zài ér lái kōng guǎn rén chén gāi bèi táng chú jiù huà ér wèi xīn tíng pái huái xuàn liú ér zhān jīn xiāo zhǎn zhuǎn ér mèi zhòu zhǎng tàn chén jié shuí liáo zhuì wén
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《怀旧赋》是西晋文学家潘岳创作的一篇赋,此赋先写作者拜谒岳父一家的坟墓时在路上的情景,再写岳父一家的坟墓的荒凉,然后写岳父曾经对自己的奖掖和眷顾,最后写岳父一家的故居的荒凉以及作者的孤寂哀愁。全赋语言简洁洗炼,朴素自然,通过间接怀思到直接伤怀展现出感情变化的层次,还把环境描写与心境描写有机结合起来,表达了作者同所怀者之间的诚笃真挚的感情以及作者因故人逝去而产生的惨怛痛切的哀伤。

作者简介

潘岳

潘岳

西晋文学家,古代第一美男

潘岳(247—300),字安仁,荥阳中牟(今河南中牟县东)人。青年时以聪慧多才而闻名乡里。早举秀才,因“为众所疾”,十年没有作官。后为河阳令,又转怀县令。他的诗大多缺乏深厚内容,只追求辞藻华丽,故为当时形式主义诗风的代表人物。但他的《悼亡诗》三首,堪称佳作。潘岳“尤善为哀诔之文”,《怀旧赋》《寡妇赋》等都以善叙哀情著称。

参考资料

  • [1]迟文浚,等 主编.历代赋辞典.沈阳.辽宁人民出版社.1992年.308-312
  • [2]赵逵夫编.历代赋评注 3(魏晋卷).成都.巴蜀书社.2010年.308-312