范增论

fànzēnglùn
hàn yòng chén píng jiān shū chǔ jūn chén xiàng fàn zēng hàn yǒu shāo duó quán zēng yuē tiān xià shì dìng jūn wáng wèi zhī yuàn hái guī
guī wèi zhì péng chéng bèi zi yuē zēng zhī shàn shā zēng hèn zǎo ěr
rán dāng shì zēng quàn shā pèi gōng tīng zhōng shī tiān xià dāng shì yuē fǒu zēng zhī shā pèi gōng rén chén zhī fēn zhī shā yóu yǒu jūn rén zhī zēng wèi zāi yuē zhī shén shī yuē xuě xiān wèi sǎn zēng zhī dāng shā qīng zi guān jūn shí
chén shè zhī mín xiàng yàn xiàng shì zhī xìng chǔ huái怀 wáng sūn xīn ér zhū hóu zhī pàn zhī shì qiě zhī zēng wèi móu zhǔ zhī cún wáng wèi chǔ zhī shèng shuāi zēng zhī suǒ tóng huò wèi yǒu wáng ér zēng néng jiǔ cún zhě zhī shā qīng zi guān jūn shì shì zhī zhào shì zēng zhī běn dài chén píng zāi xiān ér hòu chóng shēng zhī rén xiān ér hòu chán zhī chén píng suī zhì ān néng jiān zhī zhǔ zāi
cháng lùn tiān xià zhī xián zhǔ qiǎn pèi gōng guān qiǎn xiàng shí qīng zi guān jūn chóu rén zhī zhōng ér zhuó wèi shàng jiāng xián ér néng shì jiǎo shā qīng zi guān jūn néng kān fēi shì shā dài zhì zhě ér hòu zhī zēng shǐ quàn xiàng liáng zhū hóu cóng zhōng dào ér shì zhī fēi zēng zhī fēi jiāng zhēng ér tīng yòng yán ér shā suǒ zhī zēng shǐ
fāng shā qīng zi guān jūn zēng jiān ér shì jūn chén zhī fēn wèi dìng wèi zēng zhě néng zhū zhū zhī néng zhī rán zhàng zāi zēng nián shí liú shí míng jiù zhī fēn ér chéng gōng míng lòu suī rán zēng gāo zhī suǒ wèi zēng xiàng wáng zēng rén jié zāi
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《范增论》是北宋文学家苏轼创作的一篇散文,文章指出项羽并非中了陈平的反间计,而是项羽已经对范增产生了怀疑。其原因在于义帝是范增所立,宋义则是义帝推荐的主将,项羽杀宋义、弑义帝,必然与范增产生争执,隔阂由此产生,陈平之反间只是抓住了项羽的心理推波助澜而已。范增最后选择离开项羽是对的,但离去的时间太迟了,他应于项羽杀宋义或弑义帝时毅然离去。作者肯定了范增杰出的才能,表达了对他的同情,也从侧面说明了项羽必然灭亡的道理。全文立意新颖,论述层层深入,语言简明畅达。

作者简介

苏轼

苏轼(诗神)

北宋文学家,书法家、画家

苏轼(1037—1101),字子瞻,号东坡居士,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐进士。曾上书力言王安石新法之弊,后因作诗讽刺新法而下御史狱,贬黄州。宋哲宗时任翰林学士,曾出知杭州、颖州,官至礼部尚书。后又贬谪惠州、儋州。多惠政。卒谥文忠。学识渊博,喜奖励后进。与父苏洵、弟苏辙合称“三苏”。其文纵横恣肆,为唐宋八大家之一。其诗题材广阔,清新豪健,善用夸张比喻,独具风格,与黄庭坚并称“苏黄”。词开豪放一派,与辛弃疾并称“苏辛”。 又工书画。有《东坡七集》《东坡易传》《东坡乐府》等。

参考资料

  • [1](清)吴楚材,(清)吴调侯编.古文观止.哈尔滨.北方文艺出版社.2016年1月.第506页—第508页