独坐轩记

zuòxuān
wèi 西 chāng xiào guān xué zhōng zhù xuān dòu jǐn róng tái tái jǐn zhì jīng shǐ shù juǎn bīn zhì shēng jiàng yīn míng zhī yuē zuò
xùn zhī xiá zhé zhōng shàng qiú yáo shùn tāng wén zhōu gōng kǒng zi zhī dào kuī guān mǐn lián luò shù jūn zi zhī xīn yòu jué zuǒ chuán xún qīng bān qiān yáng xióng liú xiàng hán liǔ ōu céng wáng zhī wén gèng xiá qín hàn xià rén xíng shì zhī shǎo jiā bāo biǎn dìng wàn shì zhī shì fēi yōu zāi yōu zāi yǒng zhōng
xuān qián yǒu chí bàn shù zhàng chí zhǒng zhí sōng guì zhú bǎi zuò shì xuān chén bèn xiōng yòu ruò zuǒ lín tài xíng yòu xié dōng hǎi ér yīn wàn jiān zhī guǎng广 shà qiě zuò wéi chóu qiān shèng rén wèi zi zhī wèi ruò qīn wén xùn huì xián rén wèi jiāo yóu zhī wèi ruò qīn jiē ér luàn chén zéi zi wèi shì shī zhī wèi ruò qīn jiàng zhū qián zuò cháng wèi jiē cháng rén jué fēn jiū cuò zuò ān
suī rán zhī suǒ fēn jiū cuò zhě jiē shì zhī zhě ér tiān rǎng zhī jiān zuò zuò zhě liáo liáo wèi zhī tóng zuò zuò xuān
复制 复制

作品简介

《独坐轩记》是明代文学家桑悦创作的一篇散文。作者起笔点题,先写出何为名“独坐”,然后写出独居一室,以读书为乐,可谓独坐而不独,为下文张本;再写独坐轩之优美环境,正可怡情适志。最后,写身居斗室,却如临太行、挟东海,荫万间之广厦,与古人应接不暇,一展作者开阔的胸襟。尾末又语意深沉,写出虽然“坐安得独”,但毕竟与“纷挐纠错者”均为“世之寂寞者”,从而内心的怀才不遇、忧郁难遣尽在寥寥数言中。全文逶迤写来,起伏变化,摇曳多姿。

作者简介

桑悦

桑悦

明代学者

桑悦(1447—1513),字民怿,号思玄居士。明苏州府常熟(今江苏省常熟市)人。明代学者,好出狂言,其为人恃才傲物,有“怪妄”之名,其诗和词中均有体现。成化元年(1465年)举人,曾三次参加会试,以语多不伦被黜,仅中副榜。历除泰和训导,迁柳州通判。丁忧,遂不再出。工于辞赋,其词多抒发个人性情。其《南都赋》《北都赋》颇为有名。有《思玄集》十六卷、《桑子庸言》等。《明史》有传。

参考资料

  • [1]朱子锐.明清闲情小品赏析·衣食住行.上海.上海书店出版社.2001年12月.第10—11页
  • [2](清)李扶九,(清)黄仁黼选评;姚敏杰校点.古文笔法百篇.西安.三秦出版社.1998年.第158页
  • [3](清)王符曾辑评;张衍华、刘化民注译.古文小品咀华.广州.广东人民出版社.2002年4月.第646—647页