孙子兵法·谋攻篇

sūnbīng··móugōngpiān
sūn yuē yòng bīng zhī quán guó wéi shàng guó zhī quán jūn wéi shàng jūn zhī quán wéi shàng zhī quán wéi shàng zhī quán wéi shàng zhī shì bǎi zhàn bǎi shèng fēi shàn zhī shàn zhě zhàn ér rén zhī bīng shàn zhī shàn zhě
shàng bīng móu jiāo bīng xià gōng chéng gōng chéng zhī wéi
xiū fén wēn xiè sān yuè ér hòu chéng yīn yòu sān yuè ér hòu jiàng shèng fèn忿 ér zhī shā shì sān fēn zhī ér chéng zhě gōng zhī zāi
shàn yòng bīng zhě rén zhī bīng ér fēi zhàn rén zhī chéng ér fēi gōng huǐ rén zhī guó ér fēi jiǔ quán zhēng tiān xià bīng dùn ér quán móu gōng zhī
yòng bīng zhī shí wéi zhī gōng zhī bèi fēn zhī néng zhàn zhī shǎo néng táo zhī ruò néng zhī xiǎo zhī jiān zhī qín
jiàng zhě guó zhī zhōu guó qiáng guó ruò
jūn zhī suǒ huàn jūn zhě sān zhī jūn zhī jìn ér wèi zhī jìn zhī jūn zhī tuì退 ér wèi zhī tuì退 shì wèi jūn zhī sān jūn zhī shì ér tóng sān jūn zhī zhèng zhě jūn shì huò zhī sān jūn zhī quán ér tóng sān jūn zhī rèn jūn shì sān jūn huò qiě zhū hóu zhī nán zhì shì wèi luàn jūn yǐn shèng
zhī shèng yǒu zhī zhàn zhàn zhě shèng shí zhòng guǎ zhī yòng zhě shèng shàng xià tóng zhě shèng dài zhě shèng jiàng néng ér jūn zhě shèng zhě zhī shèng zhī dào
yuē zhī zhī bǎi zhàn dài zhī ér zhī shèng zhī zhī měi zhàn dài
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《孙子兵法·谋攻篇》是春秋时期兵法家孙武创作的一篇散文,出自《孙子兵法》。讲的是以智谋攻城,即不专用武力,而是采用各种手段使守敌投降。

作者简介

孙武

孙武

中国春秋时期军事家

孙武(前545—470年),字长卿,中国春秋时期著名的军事家、政治家,尊称兵圣或孙子,又称“兵家至圣”,被誉为“百世兵家之师”、“东方兵学的鼻祖”。其著有巨作《孙子兵法》十三篇,为后世兵法家所推崇,被誉为“兵学圣典”,置于《武经七书》之首。