离骚(高中课文)

sāogāozhōngwén
gāo yáng zhī miáo zhèn huáng kǎo yuē yōng shè zhēn mèng zōu wéi gēng yín jiàng huáng lǎn kuí chū zhào jiā míng míng yuē zhèng yuē líng jūn
fēn yǒu nèi měi yòu chóng zhī xiū néng jiāng zhǐ rèn qiū lán wéi pèi ruò jiāng kǒng nián suì zhī zhāo qiān zhī lán lǎn zhōu zhī 宿 mǎng yuè yān chūn qiū dài wéi cǎo zhī líng luò kǒng měi rén zhī chí zhuàng ér huì gǎi chéng chí chěng lái dǎo xiān
cháng tài yǎn āi mín shēng zhī duō jiān suī hào xiū kuā jiǎn zhāo suì ér huì xiāng yòu shēn zhī lǎn chǎi xīn zhī suǒ shàn suī jiǔ yóu wèi huǐ yuàn líng xiū zhī hào dàng zhōng chá mín xīn zhòng zhī é méi yáo zhuó wèi shàn yín shí zhī gōng qiǎo miǎn guī ér gǎi cuò bèi shéng zhuī jìng zhōu róng wéi tún chà chì qióng kùn shí níng liú wáng rěn wéi tài zhì niǎo zhī qún qián shì ér rán fāng yuán zhī néng zhōu shú dào ér xiāng ān xīn ér zhì rěn yóu ér rǎng gòu qīng bái zhí qián shèng zhī suǒ hòu
huǐ xiàng dào zhī chá yán zhù jiāng fǎn huí zhèn chē xíng zhī wèi yuǎn lán gāo chí jiāo qiū qiě yān zhǐ jìn yóu tuì退 jiāng xiū chū zhì wéi róng wéi cháng zhī gǒu qíng xìn fāng gāo guān zhī cháng pèi zhī fāng róu wéi zhāo zhì yóu kuī fǎn yóu jiāng wǎng guān huāng pèi bīn fēn fán shì fāng fēi fēi zhāng mín shēng yǒu suǒ hào xiū wéi cháng suī jiě yóu wèi biàn xīn zhī chéng
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《离骚》是中国战国时期诗人屈原创作的诗篇,是中国古代最长的抒情诗。此诗以诗人自述身世、遭遇、心志为中心。前半篇反复倾诉诗人对楚国命运和人民生活的关心,表达要求革新政治的愿望,和坚持理想、虽逢灾厄也绝不与邪恶势力妥协的意志;后半篇通过神游天界、追求实现理想和失败后欲以身殉的陈述,反映出诗人热爱国家和人民的思想感情。全诗运用美人香草的比喻、大量的神话传说和丰富的想象,形成绚烂的文采和宏伟的结构,表现出积极的浪漫主义精神,并开创了中国文学史上的“骚体”诗歌形式,对后世产生了深远的影响。其主要注本有东汉王逸的《楚辞章句》、南宋朱熹的《楚辞集注》、清代戴震的《屈原赋注》等。

作者简介

屈原

屈原

战国时期楚国诗人,世界四大文化名人之一

屈原(343—278),名平,字原,号灵均,战国末期楚国丹阳(今湖北秭归)人,楚武王之子屈瑕后代。曾任左徒、三闾大夫。中国历史上第一位伟大的爱国诗人,中国浪漫主义文学的奠基人,“楚辞”的创立者和代表作家,被誉为“辞赋之祖”、“中华诗祖”,世界四大文化名人之一。主要代表作品 《离骚》《九歌》《九章》《天问》等。