寒松赋

hánsōng
sōng zhī shēng yán zhī liú jiàng rén wèi shí shì xuàn róng yǒu tiān ér zuò guān zhēn zhī chù zhí gàn qiān mián céng luán shāo yún jǐng yōu jiàn cáng yān qióng shí pán ér mái gēn fán jīng zǎi téng lián yuán ér bào jié nián
shì bái líng liáng fēng zhì lín cǎn shān yuán chóu cuì zhòng jìn xuán huáng mào cāng cuì rán hòu zhī luò luò gāo jìn tíng tíng jué wéi zhì ér gǎi wéi xīn gān mào shuāng ér tíng xuě xié yōu rén zhī míng jūn zhī jié
ruò nǎi què lóng yīn yáng néng biàn xìng suǒ fēng zhuó yǐng hòu diāo qiān nián ér zuò gài liú xíng mèng shí zǎi ér wéi gōng xué chūn kāi zhī táo qiū luò zhī tóng
luàn yuē dòng liáng shí zhī mào shuāng xuě kōng liàng yòng ér yòng yān ér
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《寒松赋》是唐代诗人李绅创作的一篇咏物抒情小赋,此赋叙写松树生于岩侧,不被世俗所关心,没被匠人所赏识,但当天气寒冷之时,其他树木都已枯萎,唯独松树冒霜停雪,茂盛苍翠,显示出其“落落高劲,亭亭孤绝”的奇节。全赋篇幅短小,多用骈俪,但富于变化,语言通俗平淡,极少使用典故,堪称赋中佳作。

作者简介

李绅

李绅

唐代宰相、诗人

李绅(772—846),字公垂,润州无锡(今江苏无锡 )人。唐宪宗元和元年(806)进士,曾因触怒权贵下狱。唐武宗时为宰相,后出任淮南节度使。与元稹、白居易等人交往密切,在元、白提倡“新乐府”之前,就首创新乐府二十首,今失传,是新乐府运动的倡导者之一。《全唐诗》录其《追昔游诗》三卷,《杂诗》一卷。

参考资料

  • [1]巨 才.辞赋一百篇.太原.山西人民出版社.1994.184-185
  • [2]霍旭东 等.历代辞赋鉴赏辞典.合肥.安徽文艺出版社.2011.829-831