庄子祠堂记

zhuāngzitáng
zhuāng zi méng rén cháng wèi méng yuán méi qiān suì ér méng wèi yǒu zhī zhě xiàn lìng shū chéng wáng jīng shǐ zuò táng qiú wén wèi
jǐn àn shǐ zhuāng zi liáng huì wáng xuān wáng tóng shí xué suǒ kuī rán yào běn guī lǎo zi zhī yán zhe shū shí wàn yán yán zuò dào zhí qiè kǒng zi zhī míng lǎo zi zhī shù zhī zhuāng zi zhī zhě wèi zhuāng zi gài zhù kǒng zi zhě yào wèi ěr chǔ gōng zi wēi chū wáng ér mén zhě nán zhī cāo chuí ér yuē
mén zhě chū zhī shì yǒu dào xíng ér shī zhě wèi ài gōng zi wèi shì gōng zi zhī zhuāng zi zhī yán jiē shí ér wén yáng ér yīn zhù zhī zhèng yán gài zhì kǒng zi wèi cháng wēi jiàn lùn tiān xià dào shù qín huá péng méng shèn dào tián pián guān yǐn lǎo dān zhī zhì shēn jiē wèi jiā ér kǒng zi zūn zhī zhì
rán cháng dào zhí ruò zhēn kǒng zi zhě zhì ràng wáng shuō jiàn jiē qiǎn lòu dào fǎn guān zhī yán zhī zhōng yuē yáng zi 西 yóu qín lǎo zi lǎo zi yuē ér suī suī ér ér shuí tài bái ruò shèng ruò yáng zi rán biàn róng wǎng shě zhě jiāng yíng jiā gōng zhí zhí jīn zhì shě zhě yáng zhě zào fǎn shě zhě zhī zhēng
ràng wáng shuō jiàn dào zhí piān liè kòu zhī piān yuē liè kòu zhī zhōng dào ér fǎn yuē jīng yān ,, shí shí jiāng ,, ér jiāng xiān kuì
rán hòu ér xiào yuē shì zhāng
zhuāng zi zhī yán wèi zhōng ér mèi zhě jiǎo zhī yán biàn fán fēn zhāng míng piān jiē chū shì fēi zhuāng zi běn yuán fēng yuán nián shí yuè shí jiǔ
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《庄子祠堂记》是北宋文学家苏轼于元丰元年(1078年)所创作的一篇散文,这篇文章题目虽为记,而实质是一篇评述庄子的议论文,表现了作者对庄子思想的深刻领会和独到见解。全文夹叙夹议,见解翻空出奇。

作者简介

苏轼

苏轼(诗神)

北宋文学家,书法家、画家

苏轼(1037—1101),字子瞻,号东坡居士,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐进士。曾上书力言王安石新法之弊,后因作诗讽刺新法而下御史狱,贬黄州。宋哲宗时任翰林学士,曾出知杭州、颖州,官至礼部尚书。后又贬谪惠州、儋州。多惠政。卒谥文忠。学识渊博,喜奖励后进。与父苏洵、弟苏辙合称“三苏”。其文纵横恣肆,为唐宋八大家之一。其诗题材广阔,清新豪健,善用夸张比喻,独具风格,与黄庭坚并称“苏黄”。词开豪放一派,与辛弃疾并称“苏辛”。 又工书画。有《东坡七集》《东坡易传》《东坡乐府》等。

参考资料

  • [1]管仁福主编.苏轼徐州诗文辑注.中国矿业大学出版社.2014.10.第311-313页
  • [2]吕晴飞主编.唐宋八大家散文鉴赏辞典 第十一卷 (重排版).中国妇女出版社.2004年07月.第232-238页
  • [3]郭预衡主编 徐志奇 胥洪泉等注译.文白对照唐宋八大文钞 第四册 苏轼:东坡文钞.广东教育出版社.2002年12月.第441页