采莲曲

cǎilián
cǎi lián guī 绿 shuǐ róng qiū fēng làng yàn fēi
guì zhào lán ráo xià cháng luó qún wàn qīng yáo
屿 huā tán wàng píng jiāng ōu yuè chuī xiāng
xiāng jiā zhù
sài wài zhēng yóu wèi huán jiāng nán cǎi lián jīn
jīn cǎi lián huā jīn jìn chāng jiā
guān dào chéng nán sāng jiāng shàng cǎi lián huā
lián huā lián huā huā chóu dié
cuì běn xiū méi huā hóng qiǎng jiá
jiā rén zài chàng wàng bié shí
qiān huā lián gòng zhé ǒu ài lián
qíng chù suǒ xīn cóng huá
西 jīn jiāo pèi jiě hái xiū běi hǎi yàn shū chí
cǎi lián yǒu jié cǎi lián wèi xiē
zhèng féng hào dàng jiāng shàng fēng yòu zhí pái huái jiāng shàng yuè
pái huái lián xiāng féng yuè fēng róng
gòng wèn hán jiāng qiān wài zhēng guān shān chóng
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《采莲曲》是唐代诗人王勃创作的一首七言古诗,这首诗袭用乐府旧题,通过对江南水乡采莲姑娘的描写来展现采莲姑娘坚贞秀美的内心世界和对征夫的深挚的思念,同时表现出初唐统治者扩边政策给劳动人民带来的痛苦。这首诗运用七言,篇幅宏大,抒情性较强。诗中多用蝉联和复沓的形式,使诗流转圆美,情韵婉扬。

作者简介

王勃

王勃(诗杰)

唐朝文学家

王勃(650—676),字子安,绛州龙门(今山西河津)人。隋末学者文中子王通之孙,唐代诗人。年十四,举幽素科,授朝散郎。因作文得罪唐高宗而被放逐,漫游于蜀中。后补虢州参军,犯死罪,遇赦,革职。年二十七,因渡南海探望父亲,溺水受惊而死。工诗能文,与杨炯、卢照邻、骆宾王齐名,并称“初唐四杰”。

参考资料

  • [1]周啸天.唐诗鉴赏辞典补编.四川文艺出版社.1990.30-33
  • [2]宫云维.情诗三百首辞典.汉语大词典出版社.2006.161-163
  • [3]俞晓红.大学生必读的中华经典诗歌100首.安徽师范大学出版社.2011.51-52