即位上宋太祖表

wèishàngsòngtàibiǎo
chén běn zhū zi shí kuì fēi cái chū jiāo xiáng xīn shū bèi xiōng zhī yīn yuè yōu yóu zhuī cháo zhī chén yuǎn zhī gāo qīng kěn kǔn shàng gào xiān jūn fēi rén duō zhī zhě
zhòng méi tuī qiān xiān shì wèi chén fāng zhǎng qiě guó shì nián huá zàn zhāng liú jiàn zhèng chǔ zhī wèi fēn jiān zhī quán
kān cháng shēn wèi yǎn dīng jiān suì diàn zuǎn chéng yīn kěn táng gǎn miè xìng rán niàn xiān shì jūn lín jiāng biǎo chuí èr shí nián zhōng xián zài juàn qín jiāng shì chén wáng xiōng wén xiàn tài zi cóng jiāng cóng nèi chán jué 宿 xīn ér shì zōng dūn quàn shēn yán yīn
xià xiǎn yīng ruì qíng fāng shì zi sūn yǎng chóu lín zhào chén xiàng tuō fěi yāo míng zōng bēng gǎn wàng wéi jiān chén jié shàng fèng tiān cháo ruò yuē shāo chū xīn zhé méng zhì zūn shí dāng shòu qiǎn shén míng
fāng zhǔ guó zhī shēng líng xiá lài jiǔ tiān zhī dào kuàng xià huái怀 róu guǎng广 rén shēn jiǎ qīng guāng gèng nǎng yuǎn píng xià jiù bāng huò yàn ān cóng kāng tài
rán suǒ zhě yuè guó lín jìn shì shēn chóu yóu kǒng zhé xiàng fēng jiāng huò shēng fēn rǎo chén yán zhōng xiān yǒu qīn miǎn jié xìn xián náo gàn liú réng qiǎo huáng zhī shé yǎng chéng tóu shū zhī gòu duān qián xíng guǐ dào yuàn huí jiàn zhú xiǎn shì fēi shù shǐ使 yuǎn chén ān wēi kěn
复制 复制

作品简介

《即位上宋太祖表》是南唐后主李煜呈给赵匡胤的即位报告。此文表达三层意思:其一,自己是不得已而即皇帝位;其二,侍奉宋朝不敢有二心;其三,与邻国吴越有世仇,恐为其所谗。其三是申述的重点。作者表明,自己对大宋忠心耿耿,却不能避免吴越的谗言而激怒大国。先表示南唐军队一定会自我约束,然后再恳求宋朝一定要烛鉴是非,正确审视南唐和吴越存在的矛盾。全文阐明己意,斟酌其词,言辞谦卑。

作者简介

李煜

李煜(千古词帝)

南唐末代君主、诗人

李煜(937—978),初名从嘉,字重光,号钟隐,徐州彭城县(今江苏徐州)人,南唐末代国君。李璟第六子。国破降宋。后为宋太宗毒死。李煜在政治上虽庸驽无能,但其艺术才华却卓绝非凡。工书法,善绘画,精音律,诗和文均有一定造诣,尤以词的成就最高,被誉为“千古词帝”,对后世影响亦大。其词主要收集在《南唐二主词》中。现存词可确定者三十八首,存诗十六首。

参考资料

  • [1]王晓枫解评.李煜集.太原.山西古籍出版社.2004.147-149
  • [2]张玖青.李煜全集汇校汇注汇评.武汉.崇文书局.2015.114-119