调张籍

tiáozhāng
wén zhāng zài guāng yàn wàn zhàng cháng
zhī qún ér yòng bàng shāng
hàn shù xiào liàng
shēng hòu jǐng yáo xiāng wàng
mèng duō jiàn zhī zhòu fǎn wēi máng
guān záo hén zhǔ zhì shuǐ háng
xiǎng dāng shī shǒu shí rèn tiān yáng
yín huà bēng huō qián kūn bǎi léi láng
wěi liǎng jiā shuài huāng liáng
cháng yín é qiǎn qiě jiāng
jiǎn líng sòng lóng zhōng shǐ使 kàn bǎi niǎo xiáng
píng shēng qiān wàn piān jīn xiè chuí lín láng
xiān guān chì liù dīng léi diàn xià jiàng
liú luò rén jiān zhě tài shān háo máng
yuàn shēng liǎng chì zhú chū huāng
jīng chéng jiāo tōng bǎi guài cháng
shǒu jīng piáo zhuó tiān jiāng
téng shēn kuà hàn màn zhuó zhī xiāng
shàng yǒu jīng yíng tài máng
jūn fēi xiá pèi gāo xié háng
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《调张籍》是唐代文学家韩愈所作的一首五言古诗,此诗以作者自己的亲身体会,热情地赞美盛唐诗人李白和杜甫的诗文,批评了当时诗坛上扬杜抑李的偏见,表现出作者对李杜的高度倾慕之情。全诗笔势波澜壮阔,恣肆纵横,充满了探险入幽的奇思幻想。诗文如长江大河浩浩荡荡,奔流直下,而其中又曲折盘旋,激溅飞泻,变态万状,产生令人心摇意骇、目眩神迷之效果。

作者简介

韩愈

韩愈

唐代官员,文学家、思想家、哲学家

韩愈(768—824),字退之,河南河阳(今河南孟州)人。自谓郡望昌黎,世称韩昌黎。贞元八年(792年)进士。曾任国子博士、刑部侍郎等职,因谏阻宪宗奉迎佛骨被贬为潮州刺史。后官至吏部侍郎。卒谥“文”。倡导古文运动,其散文被列为“唐宋八大家”之首,与柳宗元并称“韩柳”。其诗力求新奇,有时流于险怪,对宋诗影响颇大。有《昌黎先生集》。

参考资料

  • [1]卞孝萱 张清华.韩愈集.南京.凤凰出版社.2014.173-177
  • [2]彭定求 等.全唐诗(上).上海.上海古籍出版社.1986.842
  • [3]萧涤非 等.唐诗鉴赏辞典.上海.上海辞书出版社.1983.795-797
  • [4]于海娣 等.唐诗鉴赏大全集.北京.中国华侨出版社.2010.314-315