流夜郎半道承恩放还兼欣克复之美书怀示息秀才

liúlángbàndàochéngēnfàngháijiānxīnzhīměishūhuái怀shìxiùcái
huáng kǒu wèi rén luó bái lóng nǎi
zuì yuàn tiān xiàn wǎng
jīng wèi jiǎn miè chái láng fān
bēi zuò chǔ qiú qín tíng
zāo féng èr míng zhǔ qián hòu liǎng qiān zhú
guó chóu láng tóu shēn cuàn huāng
bàn dào xuě tún méng kuàng niǎo chū lóng
yáo xīn měi guāng ān tóng
tiān zi xún jiàn chǔ huáng shǒu fēng
yáng mèi zhèng běi chén kāi jīn lǎn qún xióng
bīng chū yuè léi guān zhī dōng
zuǒ sǎo yīn yòu xuán shōu luò yáng gōng
huí xián jīng juǎn liù tōng
chì zhà kāi shǒu chéng tiān gōng
jià hái zhǎng ān liǎng zài zhōng
cháo ràng bǎo wèi jiàn chuán qióng
kuì qiū háo shuí niàn jué shuò wēng
zhě suǒ gāo fēi yǎng míng hóng鸿
jiàn xué dān shā lín shuāng tóng
yán zi suì wǎn zhì fāng péng
复制 复制
朗读 朗读

作品简介

《流夜郎半道承恩放还兼欣克复之美书怀示息秀才》是唐代大诗人李白的作品。此诗先述己遇祸化吉,后述国事中兴,回顾了流放及赦免的过程,抒发了受到不公待遇的牢骚,表达了对朝廷平定叛乱的欣慰之情,同时流露出报国无门之感慨及向往归隐之心意。全诗感情较为复杂,欣喜中亦有悲与愧及出世之念,生动地体现出李白晚年的身世和思想。

作者简介

李白

李白(诗仙)

唐代浪漫主义诗人

李白(701—762),字太白,号青莲居士。是屈原之后最具个性特色、最伟大的浪漫主义诗人。有“诗仙”之美誉,与杜甫并称“李杜”。其诗以抒情为主,表现出蔑视权贵的傲岸精神,对人民疾苦表示同情,又善于描绘自然景色,表达对祖国山河的热爱。存世诗文千余篇,有《李太白集》。

参考资料

  • [1]彭定求 等.全唐诗(上).上海.上海古籍出版社.1986.401
  • [2]詹福瑞 等.李白诗全译.石家庄.河北人民出版社.1997.434-436