报燕惠王书

bàoyànhuìwángshū
chén nìng néng fèng chéng wáng mìng shùn zuǒ yòu zhī xīn kǒng zhì zhī zuì shāng xiān wáng zhī míng yòu hài xià zhī dùn táo zǒu zhào xiào zhī zuì gǎn wèi shuō jīn wáng shǐ使 rén shù zhī zuì chén kǒng shì zhě chá xiān wáng zhī suǒ chù xìng chén zhī ér yòu bái chén zhī suǒ shì xiān wáng zhī xīn gǎn shū duì
chén wén xián shèng zhī jūn qīn gōng duō zhě shǎng zhī guān suí ài néng dāng zhě chù zhī chá néng ér shòu guān zhě chéng gōng zhī jūn lùn xíng ér jié jiāo zhě míng zhī shì chén qiè guān xiān wáng zhī jiàn yǒu gāo shì zhī xīn jiǎ jié wèi shēn chá yàn xiān wáng guò zhuó zhī bīn zhī zhōng zhī qún chén zhī shàng móu xiōng wèi qīng chén qiè zhī wèi fèng lìng chéng jiào xìng zuì shòu lìng ér
xiān wáng mìng zhī yuē yǒu yuàn shēn liàng qīng ruò ér wèi shì chén yuē guó zhī ér zuì shèng zhī shì liàn bīng jiǎ zhàn gōng wáng ruò zhī tiān xià zhī tiān xià zhī ruò jié zhào qiě yòu huái běi sòng chǔ wèi zhī suǒ zhào ruò ér yuē guó gōng zhī xiān wáng wèi rán jié nán shǐ使 chén zhào fǎn mìng bīng tiān zhī dào guāng wáng zhī líng běi zhī suí xiān wáng ér zhī shàng shàng zhī jūn shòu mìng bài rén qīng ruì bīng zhǎng zhì guó wáng dùn ér zǒu jǐn miǎn zhū cái bǎo chē jiǎ zhēn jǐn shōu yàn shè níng tái chén yuán yīng dǐng fǎn shì qiū zhī zhí zhí wèn huáng lái gōng wèi yǒu xiān wáng zhě xiān wáng wèi qiān zhì liè ér fēng zhī shǐ使 xiǎo guó zhū hóu chén nìng wèi fèng lìng chéng jiào xìng zuì shòu mìng ér
chén wén xián shèng zhī jūn gōng ér fèi zhe chūn qiū zǎo zhī zhī shì míng chéng ér huǐ chēng hòu shì ruò xiān wáng zhī bào yuàn xuě chǐ wàn chéng zhī qiáng guó shōu bǎi suì zhī zhì qún chén zhī jiào wèi shuāi zhí zhèng rèn shì zhī chén xiū lìng shèn shù niè shī méng jiē jiào hòu shì
chén wén zhī shàn zuò zhě shàn chéng shàn shǐ zhě shàn zhōng zi shuō tīng ér wáng yuǎn zhì yǐng chà shì zhī chī ér zhī jiāng wáng mèi xiān lùn zhī gōng chén zi ér huǐ zi zǎo jiàn zhǔ zhī tóng liàng shì zhì jiāng ér huà
miǎn shēn gōng míng xiān wáng zhī chén zhī shàng huǐ zhī fěi bàng duò xiān wáng zhī míng chén zhī suǒ kǒng lín zhī zuì xìng wèi zhī suǒ gǎn chū
chén wén zhī jūn zi jiāo jué chū è shēng zhōng chén zhī jié míng chén suī nìng shù fèng jiào jūn zi kǒng shì zhě zhī qīn zuǒ yòu zhī shuō ér chá shū yuǎn zhī xíng gǎn shū bào wéi jūn wáng zhī liú yān
复制 复制

作品简介

《报燕惠王书》是战国时期燕国大将乐毅回复燕惠王的信。文中乐毅申明自己投赵是为了避免被诛,从而保全燕昭王和燕惠王的贤名与道义。乐毅还表明,燕昭王选择贤能,自己能被重用是燕昭王任免人才的英明策略。详述燕昭王采纳乐毅的建议,论述贤明之君之所以名垂青史,是因为论功行赏,不废弃有功之臣。隐约批判燕惠王违背了先王的教诲。最后以伍子胥的遭遇为例,再次为自己投赵辩解。表明自己虽然离开了燕国但不会做对燕国不利的事情。

该文通过隐喻的手法,昭示昭王之贤明,衬托惠王之失察。用幽怨中含着惋惜,哀婉中含着悲愤的措辞及勇气,绵里藏针地为自已进行了审辨和表白,写的悱恻感人,意味深长。

作者简介

乐毅

乐毅

战国名将

乐毅(生卒年不详),乐毅原本赵国人,魏国大臣,出使燕国,受到燕昭王的礼遇和信任,便留了下来,被封为亚卿。燕昭王二十八年,乐毅曾带兵大破齐军,战功赫赫。昭王死后,即位的惠王解徐了乐毅的兵权,乐毅逃回赵国。赵王封之为望诸君,终老于赵国。

参考资料

  • [1]刘忆萱.战国策选讲.中国青年出版社.1958.03 .105-117
  • [2]杨义主编,曹道衡选注、译评.先秦散文选评.苏州大学出版社.2006.12.218-224